Có trẻ nói rất nhiều về tàu, bản đồ, chữ cái, động vật, thang máy, nhân vật hoặc một trò chơi cụ thể. Người lớn đôi khi lo rằng sở thích đó quá hẹp. Nhưng với nhiều trẻ, sở thích mạnh không chỉ là điều trẻ thích; đó còn là vùng trẻ cảm thấy có năng lực, có trật tự và có thể giao tiếp.

Thay vì chỉ cố kéo trẻ ra khỏi sở thích, gia đình và giáo viên có thể dùng sở thích đó như lối vào. Điều này không có nghĩa là trẻ chỉ học một chủ đề, mà là bắt đầu từ nơi trẻ có động lực.

Bắt đầu từ điều trẻ đã chú ý

Nếu trẻ thích tàu, có thể dùng lịch tàu để đọc số, so sánh thời gian, luyện chờ lượt hoặc kể chuyện chuyến đi. Nếu trẻ thích chữ, có thể dùng chữ để mở rộng vốn từ. Nếu trẻ thích bản đồ, có thể dùng bản đồ để nói về địa điểm, khoảng cách và kế hoạch.

Khi người lớn bước vào sở thích của trẻ một cách tôn trọng, trẻ thường dễ chia sẻ hơn. Đó là cơ hội để xây dựng giao tiếp hai chiều: người lớn nghe trẻ, rồi thêm một câu hỏi, một lựa chọn hoặc một bước mới.

Điều cần tránh là biến sở thích thành phần thưởng duy nhất. Nếu mọi việc đều đổi lấy sở thích, trẻ có thể cảm thấy điều mình yêu thích bị kiểm soát. Sở thích nên là cầu nối, không chỉ là công cụ thưởng phạt.

Mở rộng chậm và rõ

Mở rộng sở thích không cần làm nhanh. Từ tàu có thể sang nhà ga, từ nhà ga sang người bán vé, từ người bán vé sang hội thoại, từ hội thoại sang đi mua đồ. Từ động vật có thể sang môi trường sống, chăm sóc, cảm xúc hoặc truyện.

Ở trường, giáo viên có thể cho trẻ một vai trò phù hợp với sở thích, nhưng cũng cần giúp trẻ lắng nghe chủ đề của bạn khác. Mục tiêu là trẻ được là chính mình trong nhóm, đồng thời học cách chia sẻ không gian với người khác.

Nếu sở thích mạnh khiến trẻ không ăn, không ngủ, không đi học hoặc rất đau khổ khi bị gián đoạn, gia đình nên trao đổi với chuyên viên. Khi đó, vấn đề có thể không phải là sở thích, mà là lo âu, khó chuyển hoạt động hoặc thiếu cách điều chỉnh cảm xúc.

Nguồn tham khảo

Các nguồn dưới đây được dùng để kiểm tra cách hiểu sở thích lặp lại, giao tiếp và hỗ trợ học tập cho trẻ.