Khi một trẻ có hỗ trợ riêng, bạn học có thể thắc mắc vì sao bạn được ngồi chỗ khác, dùng tai nghe, có thẻ hình hoặc được thêm thời gian. Nếu người lớn không giải thích gì, trẻ có thể bị đồn đoán. Nhưng nếu giải thích bằng cách gắn nhãn hoặc tiết lộ thông tin riêng tư, trẻ lại bị tổn thương.
Cần có cách nói giúp lớp hiểu sự khác biệt mà vẫn bảo vệ phẩm giá của trẻ.
Hỏi trẻ và gia đình trước khi chia sẻ thông tin cá nhân
Chẩn đoán, bệnh sử, khó khăn gia đình và chi tiết trị liệu là thông tin riêng tư. Giáo viên không nên tự ý nói với cả lớp rằng một trẻ có chẩn đoán nào đó, trừ khi có sự đồng ý phù hợp và mục đích rõ. Ngay cả khi gia đình đồng ý, vẫn cần xem trẻ có hiểu và muốn chia sẻ không.
Thay vì nói bạn này bị thế này, giáo viên có thể dạy nguyên tắc chung: mỗi người học theo cách khác nhau, có bạn cần kính, có bạn cần ghế gần bảng, có bạn cần tai nghe, có bạn cần thêm thời gian. Lớp học công bằng là nơi mỗi người có công cụ mình cần.
Nếu cần giải thích hỗ trợ cụ thể, hãy tập trung vào hành động: khi bạn dùng bảng giao tiếp, chúng ta chờ bạn chỉ xong. Khi bạn đeo tai nghe, đó là cách bạn giữ bình tĩnh với tiếng ồn.
Dạy bạn học cách hỗ trợ chứ không thương hại
Bạn học cần biết cách rủ chơi, chờ lượt, hỏi lại, tôn trọng câu không và gọi người lớn khi có nguy cơ. Hỗ trợ không phải là làm thay mọi việc hoặc nói thay trẻ. Trẻ cần được xem là thành viên có tiếng nói.
Người lớn cũng nên can thiệp khi có trêu chọc, bắt chước hoặc biệt danh làm trẻ xấu hổ. Văn hóa lớp học được tạo từ phản ứng hằng ngày, không chỉ từ bài giảng về tử tế.
Khi giải thích tốt, lớp học học được rằng khác biệt là bình thường, hỗ trợ là công bằng và không ai bị thu nhỏ thành một nhãn.
Nguồn tham khảo
Các nguồn dưới đây được dùng để kiểm tra kết nối bạn học, quyền riêng tư và giáo dục hòa nhập.