Âm nhạc và mỹ thuật có thể là nơi trẻ tỏa sáng, nhưng cũng có thể gây quá tải. Tiếng nhạc lớn, mùi màu, cảm giác hồ dán, yêu cầu vẽ giống mẫu, biểu diễn trước đám đông hoặc tiếng bạn cười có thể làm trẻ sợ. Nếu chỉ có một cách làm đúng, hoạt động biểu đạt sẽ mất tính hòa nhập.
Mục tiêu của các môn này không chỉ là sản phẩm đẹp. Đó còn là trải nghiệm, lựa chọn, cảm xúc và giao tiếp.
Cho trẻ nhiều đường để tham gia
Trong âm nhạc, trẻ có thể hát, gõ nhịp, chọn bài, dùng nhạc cụ nhẹ, nghe đoạn ngắn, biểu diễn trong nhóm nhỏ hoặc làm vai trò điều khiển âm lượng. Trẻ nhạy âm thanh có thể cần tai nghe, vị trí xa loa hoặc được báo trước khi có tiếng lớn.
Trong mỹ thuật, trẻ có thể dùng cọ to, bút dễ cầm, găng tay, vật liệu ít dính, mẫu từng bước hoặc quyền chọn màu. Nếu trẻ không muốn chạm hồ dán, có thể dùng kẹp, thìa hoặc vật liệu khác. Điều chỉnh cảm giác không làm giảm sáng tạo; nó giúp trẻ đến được với sáng tạo.
Giáo viên nên tránh so sánh sản phẩm của trẻ với một mẫu duy nhất. Một sản phẩm khác biệt có thể phản ánh cách trẻ cảm nhận thế giới.
Biểu đạt là giao tiếp
Với trẻ khó nói, âm nhạc, vẽ, chuyển động hoặc chọn hình có thể là cách chia sẻ cảm xúc. Người lớn nên hỏi trẻ muốn đặt tên gì cho tranh, muốn nghe bài nào, thích đoạn nào, hoặc chỉ cần quan sát lựa chọn của trẻ nếu trẻ chưa trả lời bằng lời.
Nếu hoạt động biểu diễn làm trẻ lo, có thể cho trẻ chọn cách tham gia khác: đứng cạnh nhóm, ghi âm trước, biểu diễn với bạn thân hoặc chỉ tham gia phần chuẩn bị. Mục tiêu là trẻ có vai trò, không phải bị ép vào khuôn gây sợ.
Một lớp học nghệ thuật hòa nhập cho phép trẻ dùng nhiều giác quan và nhiều cách thể hiện. Khi đó, khác biệt không chỉ được chịu đựng, mà trở thành một phần của tác phẩm chung.
Nguồn tham khảo
Các nguồn dưới đây được dùng để kiểm tra thiết kế học tập linh hoạt, biểu đạt và giáo dục hòa nhập.