Khi trẻ từ chối rau, thịt, cơm lẫn thức ăn hoặc món có hạt nhỏ, người lớn thường nghĩ trẻ kén ăn. Nhưng với một số trẻ, vấn đề chính không phải vị mà là kết cấu thức ăn. Cảm giác mềm, dính, lợn cợn, dai, giòn, lạnh hoặc nóng trong miệng có thể làm trẻ khó chịu, buồn nôn hoặc sợ.
Hiểu kết cấu giúp gia đình hỗ trợ bữa ăn bình tĩnh hơn, thay vì biến mỗi món mới thành cuộc chiến.
Quan sát trẻ khó với kiểu kết cấu nào
Trẻ có thể ăn đồ giòn nhưng không ăn đồ mềm nhão, hoặc ăn cháo mịn nhưng sợ thức ăn có miếng. Có trẻ không chịu thức ăn trộn lẫn vì không đoán được miếng nào sẽ vào miệng. Có trẻ nhạy với nhiệt độ hoặc mùi đi kèm.
Gia đình nên ghi món trẻ ăn được, món trẻ từ chối, cách chế biến, kích thước miếng, nhiệt độ và phản ứng của trẻ. Nếu trẻ ho, sặc, nghẹn, chảy dãi nhiều, giữ thức ăn trong má, nôn thường xuyên hoặc ăn rất lâu, cần hỏi chuyên viên y tế hoặc chuyên viên nuôi ăn.
Không nên giấu miếng khó trong món trẻ tin tưởng nếu điều đó làm trẻ mất an toàn. Trẻ cần học món mới qua dự đoán và kiểm soát vừa phải.
Giới thiệu món mới bằng bước nhỏ
Một bước nhỏ có thể là nhìn, ngửi, chạm bằng tay, chạm môi, liếm, cắn rất nhỏ hoặc đặt cạnh món quen. Trẻ không nhất thiết phải nuốt ngay trong lần đầu. Khi trẻ cảm thấy mình có quyền dừng, trẻ có thể dám thử hơn.
Gia đình có thể giữ một phần món quen trong bữa để trẻ không bị đói và quá căng. Món mới nên xuất hiện bình tĩnh, lặp lại, với lượng nhỏ. Khen nên tập trung vào nỗ lực như con đã chạm thử, không phải ép trẻ phải ăn hết.
Nếu chế độ ăn quá hạn chế, trẻ sụt cân, thiếu chất, đau bụng, nôn, nghẹn hoặc gia đình lo về an toàn nuốt, cần đánh giá chuyên môn. Cảm giác là một phần của ăn uống, nhưng sức khỏe và an toàn luôn đi trước.
Nguồn tham khảo
Các nguồn dưới đây được dùng để kiểm tra kết cấu thức ăn, khó khăn nuôi ăn và dấu hiệu cần đánh giá.