Dysgraphia thường được nói đến như khó viết đặc hiệu. Trẻ có thể hiểu bài, trả lời miệng tốt, nhưng khi phải viết thì chữ rất khó đọc, viết chậm, đau tay, mất dòng, sai chính tả nhiều hoặc không đưa được ý tưởng ra giấy. Vấn đề không chỉ là chữ đẹp hay xấu.
Khi viết tay tốn quá nhiều sức, trẻ có thể không còn năng lượng để suy nghĩ nội dung. Người lớn nhìn bài ngắn rồi tưởng trẻ không hiểu, trong khi ý tưởng có thể đã bị kẹt ở bước viết.
Tách kỹ năng viết thành nhiều phần
Viết gồm cầm bút, tư thế, điều khiển nét, nhớ chữ, đánh vần, đặt câu, tổ chức ý và chịu áp lực thời gian. Một trẻ có thể khó ở một phần hoặc nhiều phần. Vì vậy, câu hỏi không nên chỉ là tại sao con viết xấu, mà là phần nào của việc viết đang quá khó.
Gia đình có thể quan sát trẻ nói miệng tốt hơn viết không, có đau tay không, có mất rất lâu để chép một câu không, có khó giữ chữ trên dòng không, có viết được khi dùng bàn phím không. Những thông tin này giúp trường và chuyên viên chọn hỗ trợ.
Không nên dùng chép phạt hoặc bắt viết lại nhiều trang như cách chính để sửa. Với trẻ khó viết thật sự, điều đó có thể làm trẻ sợ học hơn.
Cho trẻ nhiều đường để thể hiện hiểu biết
Ở lớp, trẻ có thể cần giấy có dòng rõ, bút phù hợp, giảm lượng chép, cho bản in, dùng bàn phím, ghi âm ý tưởng, trả lời miệng hoặc thêm thời gian. Mục tiêu là đánh giá điều trẻ biết, không để kỹ năng viết tay che mất năng lực học.
Tập viết vẫn có thể cần thiết, nhưng nên có mục tiêu cụ thể và vừa sức. Nếu mục tiêu của bài là viết đoạn văn, có thể tách phần lên ý tưởng, nói câu, gõ chữ và chỉnh sửa.
Nếu khó viết ảnh hưởng nhiều đến học tập hoặc gây đau, nên trao đổi với giáo viên, nhà hoạt động trị liệu, nhà ngôn ngữ trị liệu hoặc chuyên viên học tập tùy vấn đề. Hỗ trợ tốt giúp trẻ viết để giao tiếp, không chỉ viết cho đẹp.
Nguồn tham khảo
Các nguồn dưới đây được dùng để kiểm tra dysgraphia, viết tay, hỗ trợ học tập và công nghệ hỗ trợ.